" Chuồng học" hay trường học ?
Chủ nhật, ngày 07 tháng tư năm 2013 by: Lý Tưởng Người Việt
Hãy nhìn
những " chuồng học " dành cho thế hệ tương lai của Đất nước, nhìn những gì mà lũ
cẩu quan đã và đang làm, sẽ cho thấy những kẻ vô liêm sỷ đang cố bám víu vào
những cái ghế ở Ba Đình, cố nhai nuốt nốt cái quần đùi rách của các em, ăn vụng
nốt những quyển vở của các em khi đánh đắm tuốt tuột những con tàu Vina xin,
Vina line, Vina ...
Nói và
làm, chỉ những người bị bệnh đao thì mới còn tin những lời nói của đám X Y
Z.
"TRƯỜNG
CỦA EM RÁCH NÁT, NẰM Ở GIỮA RỪNG HOANG"?..
Mai
Thanh Hải - Mười mấy năm trước, chuyến công tác đầu tiên trong đời làm báo, lên
xã biên giới ở huyện Quản Bạ (Hà Giang), khi đi qua điểm trường nằm ở bản, mình
tròn xoe mắt ngạc nhiên khi thấy cái túp lều được gọi là lớp học, nằm trơ trọi
giữa tứ bề núi đá trọc lốc.
Từ ngạc
nhiên chuyển sang... khâm phục các cô các trò, bởi trường làng mình học ở vùng
ngoại thành đất Cảng, ít nhất cũng có bàn ghế gỗ đặt trên nền đất lồi lõm và ít
nhất cũng có mái che nắng, tường che mưa, bảng đen để viết, chứ không thông
thống, dột nát và trò phải ngồi thân cây, cô dùng tường nứa làm bảng, như trên
miền núi...
Bao năm
đi làm báo, có lúc chợt giật mình tự trách, bởi sự ngạc nhiên - khâm phục ngày
xưa đã trở thành vô cảm, vì đến vùng cao biên giới nào, cũng vẫn gặp những lớp
học - ngôi trường như thế, nằm heo hút giữa thung sâu - núi cao.
Mà không
ít đâu nhé!. Càng những điểm trường nằm xa đường đi lại, càng gặp những cảnh
rách nát và cô trò dạy và học, cứ như đánh trận.
Mùa hè
còn đỡ, bởi mưa rào, còn lấy lá che đầu, giữ sách ngồi học.
Mùa đông
dài dằng dặc, mới thấy cực khổ khi cả cô trò dúm dó như những con chuột, run cầm
cập bởi gió lạnh vẫy vùng, sương mù luồn vào đặc quánh, che lấp cả tầm mắt trẻ
con nhìn lên bảng.
Nhiều
người hỏi: "Sao không đốt củi để sưởi?".
Ối giời!.
Càng lên cao càng thấy hết rừng, núi đồi trọc lốc, đến kiếm củi nấu ăn còn khó,
thứ để đốt, duy nhất là thân và lõi ngô để dành, sau vụ thu hoạch.
Chả thế
mà bọn học sinh nội trú, cứ thứ 6 cuối tuần là được nghỉ buổi chiều, cho về sớm
với bố mẹ, để ngày thứ Bảy và Chủ nhật đi kiếm củi, bòn lõi ngô, đầu tuần lếch
thếch cùng sách vở - mắm muối đến Trường, để làm thứ nấu cơm canh, ăn cả trong
tuần tới.
Mình
không theo dõi về mảng Giáo dục - Y tế, nhưng cũng biết là đầu tư cho Giáo dục,
nhất là xây dựng trường lớp các tỉnh vùng cao biên giới nhiều lắm.
Chả hiểu,
số tiền ấy chậm giải ngân hay ở nước mình, nhiều cơ sở giáo dục quá mà qua bao
năm, những nơi dạy con chữ - rèn con người vẫn cứ hồn nhiên đến mông muội,
nguyên thủy vậy?.
Mình đang
cùng các anh chị trong tít Sài Gòn huy động tiền bạc - công sức để triển khai
xây dựng điểm Trường Háng Gàng (xã Pá Hu, Trạm Tấu, Yên Bái) 2 gian lớp học, tít
trên đỉnh núi. Dẫu xa xôi, mọi thứ đều phải mang vác trên vai giáo viên, bộ đội,
dân quân và phụ huynh, nhưng nhà lắp ghép, cũng chỉ gần 400 triệu.
400 triệu
cho một ngôi trường rộng rãi, ấm áp, kín gió và dạy dỗ mỗi năm gần 100 đứa
trẻ.
Chỉ 10
năm học, sẽ có cả nghìn đứa trẻ được học ra học, người ra người.
Như thế
có hiệu quả - chất lượng, so với việc dạy khổ học sở như ở những nơi "trường của
em rách nát, nằm ở giữa rừng hoang", bây giờ không, nhỉ?..
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------
* Hình ảnh do MTH, các Thành viên Chương
trình Áo ấm biên cương và đồng nghiệp, ghi được trong các chuyến công tác, khảo
sát tại các tỉnh vùng cao biên giới phía Bắc. Một số ảnh đã được đăng tải trên
mạng xã hội FB, OF, Phượt...
Theo Blog
Mai Thanh Hải.
































Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét