Cho dù đứng cạnh nhau, cụm từ rất khập khiễng này hoàn toàn không
phải là "cặp đôi hoàn hảo" trong cái vũ điệu quay cuồng của thời kim
tiền. Nhưng hệ lụy của nó mang lại, khá giống nhau.
Nổi lên trong tuần này,
liên tục báo chí đưa tin, như một hồi còi báo động gay gắt - nạn cướp giật tại
Sài Gòn. Đỉnh điểm của thảm trạng này, là vụ cướp kinh hoàng dưới chân cầu Phú
Mỹ (Q. 2). Nạn nhân là một cô gái đi xe SH bị mã tấu chém gần đứt lìa cánh tay,
trước khi bị cướp giật.
Tiền trảm, hậu... cướp
Đây không phải là thủ
đoạn mới mẻ. "Phong cách" tiền trảm, hậu... cướp (của), giờ đây đã
mang tính "bản sắc" riêng của các băng cướp máu lạnh, chuyên sử dụng
các loại vũ khí như mã tấu, dao phay, dao găm... Cô gái đã được cấp cứu kịp thời,
nối liền cánh tay. Còn ký ức bị cướp, bị chém bi thảm, chắc chắn ám ảnh cuộc
đời cô không biết bao giờ mới đứt rời.
Đọc các thông tin kinh
hoàng về cách gây tội ác của các băng cướp giật, người ta chợt nhận ra, lứa
tuổi cướp giật, cung cách cướp giật, đối tượng và tài sản cướp giật... giờ đang
có xu hướng trẻ hóa, hiện đại hóa, và cũng "hiểu biết hóa" hơn rất
nhiều.
Có những tên cướp tuổi
đời quá trẻ, chỉ mới 16 và 14 tuổi. Như trường hợp hai tên cướp dùng dao cắt cổ
người lái xe ôm, đoạn đường Lê Văn Khương (ấp 5, xã Đông Thạnh, Hóc Môn).
Cướp của người Việt chưa
chán, giờ đây, chúng cướp cả khách "tây", một hiện tượng trước đây
hiếm gặp. Như đôi khách du lịch người Hồng Kông, bị cướp sạch khi đang dạo phố
tại Q. Bình Thạnh. Không một xu dính túi, mất hết giấy tờ tùy thân, họ phải ở
nhờ nhà dân, bán bưu thiếp kiếm sống qua ngày.
Một người trong họ đã
thốt lên kinh hoàng: "Tôi đã đến nhiều nước, nhưng phải nói thẳng, nạn
cướp giật ở TP.HCM ghê gớm quá!". Sau
phát ngôn đó, thì ấn tượng về Việt Nam nói chung, Sài Gòn nói riêng
trong mắt bạn bè quốc tế sẽ thế nào đây?
Không thứ "quảng
bá" du lịch Việt Nam
nào có thể... cay đắng, xấu hổ đến thế!
Cướp giật thì ở quốc gia
nào cũng có thể xảy ra. Càng văn minh, hiện đại, phong cách cướp giật càng...
điệu nghệ và mang tính kỹ thuật - công nghệ điêu luyện. Có điều, hiện tượng
cướp giật xảy ra với cường độ mạnh, tốc độ nhanh, dồn dập, liên tục khiến không
chỉ người dân, mà chính quyền TP. HCM hết sức lo lắng. Dù trước đó, ngành chức
năng đã tuyên bố "tuyên chiến".
Nói cho công bằng, đại
nạn này cũng vẫn là "con đẻ hư đốn, bất trị" của xã hội. Có thể
bắt đầu từ hiện tượng khủng hoảng kinh tế. Cơn khủng hoảng diễn ra diện
rộng trên toàn cầu. Có điều, phản ứng hay hệ lụy của nó rất khác nhau, tùy
thuộc vào đặc điểm hình thái, trình độ quản lý, thiết chế pháp luật xã hội khác
nhau.
Trong Báo cáo về việc
làm trên thế giới năm 2012, do Tổ chức Lao động quốc tế của Liên Hợp Quốc công
bố tại Genève (Thụy Sĩ), ngày 30/4 cho biết, "Từ năm 2010 đến 2011, số vụ bất
ổn gia tăng tại 57/106 nước thuộc diện phân tích. Khu vực dưới sa mạc Sahara ở
châu Phi, Trung Đông và Bắc Phi bị ảnh hưởng nhiều nhất".
Trước đó, theo tờ TBKTSG
ngày 8/12/2011, nghiên cứu của TS. David Stuckler (ĐH Cambridge - Anh quốc) năm 2008, năm bắt đầu
xảy ra khủng hoảng kinh tế cho thấy, tình trạng tự tử tại các nước châu Âu gia
tăng.
Cụ thể, năm 2009, tỷ lệ
này lên ít nhất 5% so với năm 2007. Tại Anh, tăng thêm 10% (so với năm 2008).
Còn ở hai quốc gia khủng hoảng nặng nhất là Hy Lạp, và Ireland, tỷ lệ này là
17% và 13%.
Ở ta mới đây, Bộ Kế
hoạch và Đầu tư cho biết, đến tháng 9/ 2012, đã có gần 49.000 doanh nghiệp giải
thể, phá sản, ngừng hoạt động... Đi kèm con số hàng nghìn doanh nghiệp giải
thể, sẽ có hàng trăm nghìn con người bị thất nghiệp, không có việc làm.
"Nhàn cư vi bất
thiện", không phải
người lao động nào thất nghiệp cũng hư hỏng. Nhưng rõ ràng, không có việc làm,
không có thu nhập, tất yếu dễ xô đẩy "một bộ phận" người lao động vào
con đường tha hóa, phạm pháp.
Nạn cướp giật gia tăng gây hoang mang cho người dân
Tệ nạn cướp giật trắng
trợn, lộng hành, tệ nạn mại dâm, trong đó, đặc biệt hiện tượng đồng tính nam
tăng lên mạnh trong nhiều cơ sở kinh doanh dịch vụ massage liệu có phải là hệ
lụy gián tiếp của khủng hoảng kinh tế không?
Các tệ nạn này, còn được
sự "tiếp tay" của cái gốc - giáo dục gia đình và nhà trường - lâu nay
vốn yếu kém trầm trọng.
Thủ phạm của các tệ nạn
này, khi đối diện với những tệ nạn còn khủng khiếp hơn - tham nhũng ở xã hội,
sự nhu nhược của luật pháp..., thì sự mất niềm tin, đạo lý, mất phương hướng
sống chỉ còn là khoảng cách quá mong manh.
Đặt trong một bối cảnh,
các băng cướp giật giờ đây cũng rất am hiểu luật pháp, khi biết rằng chế tài
cho loại tội phạm cướp giật cao nhất chỉ 3- 5 năm trong tù rồi trở về. Thì sự
coi nhờn phép nước luôn nhãn tiền, trong khi con đường hoàn lương... mơ về nơi
xa lắm.
Nhất là mới đây, một quan chức ngành chức năng thừa nhận, nhà tù
hiện quá tải. Đây là điều rất đáng lo ngại. Một trong những thước đo để
người ta thừa nhận xã hội an bình hay ngược lại, là nhìn vào số... nhà tù, số
tội phạm hoặc tù nhân.
Xã hội Việt đang hội
nhập. Tội phạm sẽ ngày càng đa dạng, được nâng cấp cả "trình độ, quy
mô" về tính chất đê hèn, sự tàn bạo, cùng thủ đoạn và sự hỗ trợ của công
nghệ, của kỹ thuật cao.
Đã có quá nhiều kiến
nghị xung quanh tệ nạn này. Người quyết liệt như ông Bí thư kiêm Chủ tịch một
tỉnh nọ thì cho rằng cần "đày ra đảo" để biệt chúng. Người đặt câu
hỏi vì sao không thành lập lực lượng phản ứng nhanh 141 như công an Hà Nội?
Người nêu cần thay đổi luật vì nghiêm trọng là hành vi, chứ đâu phải giá trị
tài sản bị cướp...
Tất cả đều đúng. Nhưng
nếu một khi con người không có việc làm, một khi giáo dục không được chấn hưng,
một khi tham nhũng vẫn là "tấm gương xám xịt" cho cả xã hội phải nhức
nhối soi vào, và một khi thần công lý vẫn bên tiền bên tội, bên nào... nặng hơn, thì người dân Việt sẽ còn phải nơm nớp
sống chung với tiền trảm, hậu... cướp.
"Tiền" chạy,
hậu... chức
Cách đây không lâu,
tháng 9/2012 Hà Nội vừa tổ chức kiểm điểm phê bình và tự phê bình theo tinh
thần NQTƯ 4, được đánh giá là thẳng thắn, chân thành, xây dựng, nhất là ở ba
vấn đề cấp bách là công tác cán bộ, quản lý đất đai, trật tự xây dựng được kiểm
điểm nghiêm túc.
Thì tháng 12 mới đây,
tại cuộc họp của HĐNDTP, ông Trần Trọng Dực, Chủ nhiệm UB Kiểm tra Thành ủy Hà
Nội, có một phát ngôn thẳng thắn, đầy ấn tượng về việc thi và chạy để trở thành
công chức Thủ đô thanh lịch:
"Bây giờ người ta
nói dưới 100 triệu đồng không có chuyện đỗ đâu. Còn chạy vào đâu? Đó là chỗ
trưởng phòng nội vụ các quận huyện. Nói đến đó là việc rất đau lòng của TP
chúng ta, nhưng đây là thực trạng đang tồn tại.
... có trường hợp thí
sinh làm bài không sai một dấu chấm, dấu phẩy so với đáp án. Điểm tối đa 100%,
không trừ được một phẩy nào. Thử hỏi việc thi công chức như vậy thì chất lượng
ra làm sao?".
Ông Trần Trọng Dực, Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra thành ủy Hà Nội
Nhưng xã hội không sốc
nữa. Vì từ lâu, đi đêm "mua quan bán tước" là chuyện âm ỉ thường ngày
ở huyện. Có điều, giờ đây
được công khai chính thức từ phát ngôn của vị quan chức Chủ nhiệm UBKTTUHN, thì
nó trở thành vị đắng phẩm cách (mượn ý của vở kịch Vị đắng tình yêu). Chả lẽ,
nên gọi mùa thi công chức Hà Nội là mùa chạy?
Xã hội không sốc nữa. Vì
ngay tiếp sau đó, người ta lại đọc được câu chuyện hài hước: Để xin được chân
tạp vụ nấu ăn tại Huyện ủy Vũ Quang (Hà Tĩnh), chị Phạm Thị T, trú tại huyện
này, đã phải "chạy" 75 triệu đồng cho ông Nguyễn Thanh Sơn, cựu Bí
thư Huyện ủy Vũ Quang (nay là Bí thư Đảng ủy Khối Doanh nghiệp Hà Tĩnh). Không
biết trong đợt phê và tự phê, ông Bí thư Đảng ủy Khối Doanh nghiệp HT này kiểm
điểm "ra răng"?
Chạy một
"chức" nấu ăn mà phải mất 75 triệu đồng, thì chuyện 100 triệu đồng ở
Thủ đô nhỏ như... con thỏ.
Ông Nguyễn Đình Hương,
nguyên Phó Ban Tổ chức TƯ khi được phỏng vấn câu chuyện 100 triệu đồng, đã phải
hỏi lại: "Có 100 triệu thôi á?". Hỏi lại, tức là ông- cựu quan chức Ban
TCTƯ không tin con số 100 triệu thực tế phải lớn hơn rất nhiều.
Chả cứ ông, người dân Hà
Nội cũng không tin, từ lâu rồi.
Dù vậy, để lôi ra ánh
sáng không đơn giản. Ví như, cái chuyện Hà Nội chủ trương sẽ lắp camera tại các
phòng thi công chức nghe có vẻ hay, nhưng cái chuyện đi đêm giữa hai kẻ chạy và
được chạy, thì có camera nào soi được nhỉ?
Tội hối lộ, ăn hối lộ
vốn là thuộc tính con người. Những cái kết dành cho tội này, nặng hay nhẹ còn
tùy thuộc vào sự nghiêm minh hay nhu nhược của pháp luật mỗi quốc gia, từ đời
xưa.
Bộ phim Tây Thi bí sử
VTV3 đang chiếu, cái chết không tránh khỏi của cả dòng họ Bá Phỉ bởi cái tội ăn
hối lộ và "bảo kê" cho kẻ hối lộ cho thấy chữ tham lớn bao giờ cũng
gắn với chữ thâm... khủng.
Còn trong thế giới hiện
đại, mới đây, ở Algieri, B.A - 48 tuổi, Chủ tịch Ủy ban Đô thị và Xây dựng
(DUC) tỉnh Ain Témouchent (Tây bắc Algeria) vừa bị cảnh sát bắt quả tang khi đang
nhận hối lộ 100.000 dinar (khoảng hơn 1.270 USD).
Ông McKeeva Bush, 57
tuổi, làm Thủ tướng quốc đảo Caimans (một quần đảo tự trị thuộc Vương quốc Anh,
nằm ở vùng biển Caribe), cũng vừa bị cảnh sát bắt giữ do bị cáo buộc tham
nhũng.
Trong khi ở nhiều nước
tư bản, những nhân vật tham nhũng, ăn hối lộ bị truy tố trước pháp luật, sao nó
công khai, minh bạch thế. Như ở Nhật, Bộ trưởng Ngoại giao Seiji Maehara, 48
tuổi đã phải từ chức với lý do, năm 2005 đã nhận 250.000 yen từ một phụ nữ Hàn
Quốc 72 tuổi. Do luật pháp Nhật cấm chính trị gia nhận tiền của người nước
ngoài. Dù bà này sống ở Nhật, nói tiếng Nhật và điều hành một nhà hàng tại
Kyoto.
Ảnh minh họa
Còn ở ta, lôi ra ánh
sáng cái sự "đi đêm" sao khó đến thế. Phải chăng, có vấn đề lỗ hổng,
khiếm khuyết của những quy định pháp luật. Phải chăng, cái cơ chế xin - cho nó
có sự biến tướng và tàn phá đáng sợ nhân cách người Việt?
Chả lẽ người Việt cứ mãi
phải mang cái họ Sống chung: Sống chung với lũ, sống chung với cướp giật, sống
chung với nỗi sợ, sống chung với giả dối, sống chung với tham nhũng....
"Tiền trảm, hậu...
cướp" và "tiền chạy, hậu... chức" là hai hiện tượng khác hẳn
nhau: Một bên, những kẻ dùng vũ khí giết người, một bên vũ khí là đồng tiền ma
mị, êm ái.
Một bên, người bị hại có
thể bị mất tài sản, nguy hiểm đến tính mạng. Một bên, kẻ "bị chạy"
ung dung trên ghế quyền lực, chả ảnh hưởng đến thanh danh. Thậm chí còn rao
giảng đạo đức.
Một bên, sự "giao dịch"
cướp giật diễn ra cả trong đêm tối lẫn thanh thiên bạch nhật. Một bên, giao
dịch đó, dù có diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật, cũng vẫn là "đi
đêm".
Nhưng tác hại thì giống
nhau, cướp bằng vũ khí, hay cướp "bọc tay nhung" đều làm băng hoại
không thương tiếc niềm tin con người vào đạo lý xã hội.
Thế giới đang đồn đoán,
lo sợ ngày 21/12 sắp tới là Ngày Tận thế.
Nhưng liệu có một Ngày
Tận thế cho những kẻ cướp giật Sài Gòn, và những kẻ tham nhũng, ăn hối lộ (như
chuyện thi công chức) đang nhởn nhơ hoành hành ở Hà Nội, và cả xã hội này
không?
Kỳ Duyên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét