Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Căn cước



                                
Nhm tính tui đi, soi li phn mình đ thy ngày tháng, cũng ging nhng cái bc bo phù du rung ry ta mà đi, ch còn mi quá kh, c nhng lúc êm đm hay gp gnh ca cuc đi là không ph ta, nó vn luôn bên ta, làm m li lòng ta, bng đôi cánh dĩ vãng đã ct nh cho tâm trí ta bay, đưa ta tìm v nhng ngày tháng cũ, nhng ngày tháng đó có c tiếng cười ln nước mt.
Tôi v
n có l mua vài c mì vào cui tháng tư, t lúc nhng ngày mi ra tù khi hy còn bên quê nhà, nó va như mt vt đ nhc nh, va như mt cái gì thân quen tôi tìm đến, nó là tôi ca hèn kém và nó cũng là thc nuôi tôi nhng ngày khó ca phn tù. Có lm người bn đi cùng phi nhăn mt nói: -Ăn gì không ăn li ăn khoai mì, hơn chc năm, không đ đ thù nó sao?… nhìn thy nó là nhìn thy nhng gì đen ti – Nhng lúc nghe bn gt như vy, tôi ch cười cười.
Tháng tư li v, hôm nay đã là ngày 26, hai c mì mua hôm qua ti mt ch M vn còn nm trên bàn, tôi đ đó cho ngày cui tháng tư luc lên mt thân mt mình, tôi đ dành riêng cho mi tôi – Tháng tư vi tôi không gì ngoài nó nói lên đy đ cái nghĩa ca ngày tháng này, có người cho rng bây gi đã là trên đt M, thì phi nhng gì là cao lương mi xng dành đ t đãi mình, vi tôi thì không.
Sau ngày ra tù, nh
ng ngày tháng đy khó khăn, vi chiếc xe th đi giao hàng dng bên gc cây, ngi bt dưới đt ta lưng vào tường rào vườn bông, ba cơm trưa là c mì tôi thy thm được hết cái kiếp người trong thiên đường xã nghĩa. Lúc đó trước cng vườn Ông Thượng, tc vườn B-Rô cũ ca Sàigòn xưa lúc còn mang tên Pháp, có mt cô gái quê gánh đôi thúng hàng mt bên là chui nu cùng mía, mt bên khoai lang khoai mì.

Thi ca bo bo thay cơm, c khoai c mì là ước mơ ca người dân đói lòng mong được no. Vườn bông vng không mt bóng người, cô ngi đó vi gánh hàng nghèo nàn như thân phn ca cô ln khách mua, tôi mt khách quen ca gánh hàng – Có nhng hôm mãi vi giao hàng không kp ghé, cô vn gi li mt ít như là đ phn cho mt người thân, hình như thượng đế sinh ra nhng người nghèo h luôn có tm lòng rng m.
-Anh ăn vy có đ no không, anh ăn thêm nghen –Cám ơn cô vy đ cho tôi ri –Sao anh ăn ít vy, làm sao có sc mà đp xe…có nước nu sôi mang theo xin mi anh ung –Đã bao nhiêu năm ri cô à, tôi đã quen mi ba ch mt lóng khoai nh cùng mung nước mui, d dày hình như đã thun, nó không còn biết đòi thêm bao gi, thôi cô bán hàng nghen… tôi đi.
Trên đường đi thong mt lúc nào đó, có nhng gp g đã đem đến cho ta v ngt ca cuc đi, cái chân tình ca câu nói, hay cái du dàng ca ánh mt làm ta m lòng. Nó m ta ánh la sưởi cho k đơn thân mãi trên đường đêm giá – Cô gái này chưa mt ln trong câu chuyn xưng là tôi hay em, cái tránh né làm câu nói mang cái ngp ngng thường thy nơi người quê mình, vì ngượng hay vì không quen t l tình cm.
Người dân trong chiến tranh, cuc đi đã quá nhiu đau thương tan tác, ri sau 30-04 tht không còn ch nghĩa nào đ mà din t cho hết cái cơ cc ca người mình, c thông thường mà nghĩ thì sau chiến tranh đương nhiên đi sng dn phi đ hơn, nhưng không ng ngày càng thêm thê thm, đi sng người dân b cun vào cơn lc xoáy ca đói nghèo.
Người dân được nuôi sng bng nhng thc phm mà t ngay đi cha ông chưa tng phi ăn, người ta nói đó là thc phm chăn nuôi chính ph xin được t nước ngoài, người dân còn nói cùng nhau, cũng bi nhà nước phi tr n cho tin súng đn ngày nào, nên người dân phi gp khó – Vy còn máu xương nhng người đã nm xung ai tr đây, và làm sao tr?.
Mt ngày n không còn thy gánh hàng trước cng vườn Ông Thượng na, cô gái quê nghèo tôi không còn gp li, đó là thi gian dân mình nghe nói bt đu có nhng người ngoi chng mua gái Vit đem v x h, cô gái nay đâu có ai đưa cô đi, x nào cô đến? – Còn tôi cũng đành phi tha hương sau nhng ngày đng cay cơ cc.
Chp nhn ra đi vì không còn s la chn, quê hương đã không còn cho người dân cuc sng, ch đem ti nhng tù đy kh i, nó cũng không còn là ca tôi – Nơi x người tháng ngày c dn qua, trong ni bun cho thân phn, tiếc thương cho quê hương, và trong lúc nh v quê nhà, tôi nh nhng bui trưa, chiếc xe đp th, cô gái quê cùng gánh hàng nghèo.
Năm nay ln th nhì cũng vào th sáu cui tháng tư đen, anh Nguyn Đc Trch li t nhng anh em tù ngi li vi nhau nh v đt nước – Tôi mong s đến được cùng anh, đ hai anh em có dp hàn huyên. Nh năm ri vì bn chút chuyn riêng nên đến tr, bước vào đúng lúc anh đang ngâm bài thơ ca anh, bài “đêm qua tôi mơ…”, nói lên ước mơ ca anh cho quê hương.
Thc trng quê nhà hôm nay tôi biết, ước mơ ca anh tôi cũng mơ ước tương t, nhưng nghe anh trình bày tôi xúc đng vô cùng, vết thương trong tôi bao năm ri vn chưa lành, nó luôn v òa mi khi mt ai đánh đng – Anh bước xuông bc hai anh em mng, gp li sau nhiu năm xa cách bng mt cái ôm, anh vn tràn đy cái nhit huyết ngày nào, điu đó l hn qua thơ ca anh, cm sao din đt làm vy, ch nghĩa mnh bo, không ngi ngay c tiếng chi th.
Có nhng điu không phi ch mi riêng ta nghĩ đến, cũng có nhng người khác cùng suy nghĩ như ta, hôm đó gia chn anh em tù gp li, mt cái bàn phía bên trái li đi, vi nhng cái khay khoai mì luc, m thc nhà thơ Trch Gm đãi mi người là khoai mì – Anh không e dè, ai thích ai không, ý ca anh ch là mun nói lên mt s nhc nh v căn cước ca nhng người tù – Chào anh đ v vì bn không th đến cui, ngang qua bàn tôi cm ly mt miếng khoai, như th xác nhn v thân phn mình, và cũng là đ nh v quê nhà đang đen ti.
Vit Nhân (HNPĐ)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét