Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Một số bài hát được thu âm trước 75 trên dĩa nhựa 45 vòng:









Tiếng hát DUY KHÁNH
Hát cho quê hương 1

Lời thú tội của một Ngụy quân





Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - (Nhân vụ xử Đoàn Văn Vươn)

Trước khi thú tội với Cách Mạng, “phạm nhân” tôi có đôi lời cùng “bên thua cuộc”, rằng xin quý vị chớ vội “bức xúc” vì hai chữ “ngụy quân” và một số từ ngữ “dị ứng” khác dùng trong bài này mà đúng ra người viết phải cụm đầu chúng vào trong ngoặc kép, cùng “sự cố” phảng phất nơi đây cái văn phong mới xã hội chủ nghĩa! Lý do: trước hết, đây là lời thú tội của một “ngụy quân” với “cách mạng”. Chẳng lẽ viết, “lời thú tội của một Quân sĩ Việt Nam Cộng hòa với Cách mạng”! Viết như thế là tự làm mất tư cách, là có tội tày trời với linh hồn hàng trăm ngàn tử sĩ Quân đội VNCH, với hàng triệu quân nhân VNCH đang sống.


Giả dụ như có “bất” cái đạo lý làm người ấy đi mà viết như thế thì cũng không thích hợp chút nào, vì nội chỉ việc nhắc đến hai chữ “Cách mạng”mà ngày nay nghe đến nó, mọi người Việt Nam lương thiện đều hiểu đó chỉ là tập đoàn của những kẻ đấu cha tố mẹ, cướp của giết người, dâng biển đảo tổ quốc cho ngoại bang, hèn với giặc, ác với dân, làm băng hoại truyền thống dân tộc, phá nát đạo lý ông cha, cũng đã đủ xấu đèn hổ sách rồi; phải dùng đến nó, người viết đau khổ đến dường nào. Cũng thế, phải dùng “ngụy quân” mới tương xứng với: “cán bộ quản giáo”, vì trời sập họa chi mới có chuyện người lính VNCH chịu công nhận hạng người không đáng học trò mình về mọi phương diện làm ông thầy!

Đó là chưa nói đến... Ngụy mà ngon. Không ngon mà sau khi phỏng... con chim Miền Nam 30/4/75, quan lớn Cách mạng Nguyễn Hộ đã phát biểu công khai rằng, “Nhà Ngụy ta ở, vợ Ngụy ta lấy, con Ngụy ta sai!” Không những Ngụy ngon mà còn ngon hơn Cách mạng nữa là khác. Không ngon hơn sao quan Cách mạng cứ đòi xơi “ngao” Ngụy, ở nhà Ngụy, mà không xơi “ngao” Cách mạng, ở nhà Cách mạng.

Rồi Ngụy mà là Chính; còn Cách mạng lại hóa ra tà, tức là ngụy chính hiệu bà lang trọc, con nai vàng, xà phòng Cô Ba 72 phần dầu. Sau ngày con chim bị phỏng, chim phỏng hỏng chuyện. Thà được như “chó chết hết chuyện” mà khỏe; chứ “chim phỏng hỏng chuyện” thì phải chịu rát kinh niên, thật phiền với của nợ ấy. Nhưng nói đi rồi cũng phải nói lại, chính nhờ vậy (phỏng chim) mà dân gian sáng mắt sáng lòng.

Số là vùng rừng núi Cũng Sơn thuộc tỉnh Tuy Hòa được Cách mạng “giải phóng” rất lâu trước 1975 nên đồng bào ở đây nhờ được học tập tốt chủ trương đường lối Cách mạng nên rất căm thù Mỹ Ngụy, nhưng sau khi “giang sơn qui về một mối”, thì bà con mới tá hỏa tam tinh, nên khi bầy “chim bị phỏng” bị bắt “thiên di” về đây, bà con ta hễ có dịp là chạy theo dí cho cục đường gói thuốc, trong khi chính họ trông cũng xơ xác tả tơi, chẳng hơn tù là mấy, nếu không nói là xêm xêm (same same); chẳng những thế, bà con còn nói xấu cách mạng đủ điều và hối hận đã tiếp tay với những kẻ làm phỏng chim.

Thành thử ai nói gì thì nói, mình cũng đâm ra yêu tiếng “Ngụy” như Thái Thanh hát “tôi yêu tiếng nước tôi”. Đặc biệt là yêu Ngụy... Văn Thà, người chiến sĩ Hải quân VNCH đã dũng liệt hy sinh để bảo vệ biển đảo tổ quốc mà Cách mạng tìm đỏ mắt trong lịch sử hải chiến của họ, kể cả phịa sử như Lên Văn Tám, Nguyễn Văn Bé... cũng không ra một người để so sánh với Quân Ngụy.

Xin lỗi Cách Mạng, Ngụy Quân tui đã phải thanh minh thanh nga với “phe ta” không phải là đối tượng của lời thú tội dưới đây hơi bị nhiều, làm mất thì giờ quý vị, nhất là với CAM và “dư luận viên” là lực lượng quý báu của cách mạng, đặc biệt trong thời kỳ góp ý cho bản Hiếp Pháp của nước CHXHCNVN.

Bây giờ Ngụy Quân mới làm việc với Cách Mạng đây. Thưa Cách mạng, cái tội mà phạm nhân thú hôm nay là đã đánh giá trật lất về bản chất của Cách Mạng mà thời gian qua mình cứ cho đó là hiện tượng. Sự ngộ nhận về chân tướng của Cách Mạng mà phạm nhân mắc phải thì nhiều vô số kể, để không phí phạm thì giờ quý báu của Cách Mạng hở ra là “cưỡng chế”, mỹ từ của chôm chỉa với sự hộ trợ của lực lượng vũ trang nhân dân, côn đồ nhân dân, chó nghiệp vụ nhân dân, quần chúng tự phát điên nhân dân..., phạm nhân chỉ thú vài tội cơ bản, như sau .

Số là sau ngày giải phóng Miền Nam, đất nước ta sạch bóng quân thù, và vào ngày 7/5/1975, có nghĩa là chỉ có 1 tuần sau khi quân đội Miền Bắc chiếm được Miền Nam, trong lễ ăn mừng chiến thắng tướng Trần Văn Trà đã nói trước mặt mọi người: “Trong cuộc chiến này, cả Miền Bắc và Miền Nam đều chiến thắng, chỉ có người Mỹ bại trận”, phạm nhân tôi cùng hàng trăm ngàn người khác là dân Miền Trung bại trận đáng lẽ đem bắn bỏ vì nợ máu với Cách Mạng và nhân dân hơi bị nhiều đến nỗi lấy hết trúc Nam Sơn làm bút, vét cạn nước Đông Hải làm mực kê cũng không xong, nhưng được Cách Mạng nhân đạo khoan hồng cho đi học tập cải tạo để biết lao động làm nên của cải vật chất để nuôi sống bản thân, gia đình và xã hội, chứ không như trước ngồi mát mà giàu sụ do đi cưỡng chế tài sản nhân dân, cơ sở tôn giáo, cuỗm gần hết tiền bạc nước ngoài viện trợ hoặc cho vay để xây dựng cơ sở công ích, xóa đói giảm nghèo v.v..

Vào trại tập trung học tập cải tạo, khi thấy quy định trại (trại 51/Tổng trại 5 Tù Binh/Tuy Hòa) ghi phạm nhân lúc gặp Cách Mạng phải đứng lại nghiêm chỉnh rồi thưa “chào cán bộ” và phải gọi bằng “ông/bà”, bất kể tuổi cách Mạng bằng cỡ tuổi con cháu phạm nhân, và tất cả là “cán bộ” từ Cách mạng trưởng trại, Cách mạng quản giáo xuống Cách mạng gác tù, Ngụy Quân rất bức xúc, nhưng cứ nghĩ đây chỉ là trường hợp mất dạy cá biệt chứ không phải cả đảng mất dạy như thế. Nhưng hỡi ôi, phạm nhân tôi đã lầm to. Sau khi giải phóng được Miền Bắc khỏi thực dân Pháp ác ôn đô hộ, nhiều nhà thờ nhà chùa đã được Cách Mạng tịch thu làm nhà kho hay nhà này nhà nọ; rồi hô hoán “Thằng trời đứng xuống một bên, để cho Nông Hội đứng lên làm trời” Ông Trời mà đảng còn đối xử như thế, thì quy định trại như trên là đúng với chính sách chủ trương đảng của nền văn hóa mới xhcn.

Rồi chuyện vẫn trong trại học tập cải tạo ấy, có anh Ngụy Quân người Phan Thiết (?), rất tiếc tôi không còn nhớ tên, là người tù chấp hành kỷ luật trại đàng hoàng, lao động tốt; có lẽ do một phần anh ta thân hình lực lưỡng, rất khỏe (nghe nói rất giỏi võ), phần khác có thể do quyên mất lời TT Ngụy Nguyễn Văn Thiệu , tin lời Cách Mạng ” ai học tập tốt, lao động tốt sẽ được về với gia đình sớm”, nhưng bổng một đêm kia đang ngon giấc sau một ngày lao động là vinh quang, anh bị vệ binh vào dẫn đi. Bạn gác (hồi còn quy chế tù binh (1975-1978), lán trại không bị khóa, ban đêm tù chia phiên nhau gác... mình; vệ binh chỉ đi vòng ngoài, lâu lâu mới ghé xem có động tịnh gì, hay kiểm soát tù có bỏ gác, hoặc xin tù điếu thuốc...) thấy vậy lo lắng vì từ trước đến nay chưa có ai bị giắt đi giữa đêm khuya như thế. Chờ mãi cả tiếng đồng hồ sau mới thấy anh trở lại, nhưng không phải đi thẳng người mà bằng bò lê lết mặt mày đầy máu me, quần áo lấm lem, rách nát tả tơi, anh nói không được hay anh không được nói vì hôm sau anh cho biết, cái tội đáng đòn của anh là vì chiều hôm trước, nhờ mới được thăm nuôi, đang khi anh ngồi ngoài láng uống cà phê, hút thuốc lá bên gói kẹo có hai anh vệ binh đi ngang qua thấy nhau mà anh không mời. Từ đó về sau anh “xuống” rất mau; chẳng mấy chốc anh trông như người bị bệnh ho lao lâu năm, thất thần. (sau đó không bao lâu tôi chuyển trại nên không biết tình trạng anh ra sao; nhân tiện có bạn đọc nào biết xin “còm” cho tôi vài hàng, xin cảm ơn).

Khi đó tôi nghĩ Cách mạng cũng là người, là người thì phải có người tốt người xấu, mặc dầu họ luôn được ánh sáng của chủ nghĩa Mác Lê và thấm nhuần đạo đức bác Hồ, nhà văn hóa thế giới, thần hoàng làng của mọi thần hoàng làng, vào chùa ngồi thì được xếp ở vị thế ăn noãn trước cả Phật Thích Ca. Trường hợp này chỉ là chuyện cá nhân, không phải bản chất Cách Mạng. Nhưng tôi lại lầm to. Hành động ông thấy mày có, mày thấy ông đi qua, mày không mời ông ngồi xuống ké, ông đánh mày cho bỏ ghét của hai vệ binh Cách Mạng đối với tù nhân kia chỉ phản ảnh trung thực một tý ty bản chất của Cách Mạng.

Hai anh em Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý.
Hai vệ binh kia khi xưa thấy người tù có quà Ngụy thì rất thèm nhưng bỏ đi rồi đánh cho bỏ ghét chứ không thèm “cưỡng chế” như ngày nay Cách mạng thèm chi của ai là a lê hấp “cưỡng chế” nấy. Chẳng hạn như vụ Núi Đá Bia, hay Bia Sơn: Bia Sơn trước kia chỉ là một vùng núi tỉnh Phú Yên, Kách Mạng chẳng đoái hoài gì đến, nhưng sau khi được công ty tư nhân Quỳnh Long biến thành khu du lịch sinh thái Hoàng Long, còn gọi là khu du lịch núi Đá Bia sau ba năm xây dựng, thu hút đông đảo khách thập phương, mang lại lợi nhuận tài chánh kếch sù thì tức thì Cách Mạng chính quyết định tấn công, huy động hơn 200 công an đến bố ráp và niêm phong, và biến hóa những người dân hiền lành chất phác làm việc nơi đây thành phản động âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân với “nhũng bản án rất nặng nề để họ chết rục trong tù hầu Cách Mạng có thể chiếm đoạt tài sản một cách miễn phí” (Theo Nguyễn Văn Huy/Bia Sơn, một vụ án dàn dựng để chiếm đoạt tài sản công dân). Hơn thế, Cách Mạng lại còn giở trò vừa ăn cướp vừa la làng, như vụ đầm Cống Rộc, Tiên Lãng Hải Phòng. Cái xẻo đầm lầy nước mặn phèn chua nơi khỉ ho cò gáy kia Cách Mạng có ai ngó ngàng đến, nhưng sau khi trở thành cảnh non nước hữu tình có giá tỷ tỷ do công lao của cải mồ hôi nước mắt bỏ ra suốt mười năm và cả mạng sống của đứa con nhỏ của gia đình hai anh em Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quí, Cách Mạng đánh hơi bắt mắy thấy là liền xua đại quân đi cưỡng chế bằng một trận đánh thật là đẹp mắt đáng ghi vào quân sử cho hậu duệ học tập như lời Đại tá CaCa làm tư lệnh chiến trường chỉ huy liên quân Người Chó nhưng bất ngờ bị súng hoa cải làm cho cả đạo quân Cách Mạng tá hỏa tam tinh chạy tán loạn may mà còn vớt vát bắt được hai con chó của khổ chủ, và hôm sau trở lại ủi sập căn nhà ở hai tầng mà đem so với nhà thờ họ Nguyễn của Thủ tướng chỉ đáng bậc “chòi” và vét sạch cá dưới ao cả mấy tấn. Dù vậy, bánh xe Cách Mạng vẫn cứ quay đề :

Trong vài hôm nữa Cách Mạng sẽ đem ra xử tội “chống lại nhân viên thi hành công vụ” của hai anh em nhà họ Đoàn, mặc dầu trước đó Thủ tướng đã đích thân về Hải Phòng phán “việc cưỡng chế ao cá Đoàn Văm Vươn là trái luật pháp”.

Đến đây Ngụy Quân tôi đành phải ngưng ngang xương việc thú tội... vì còn để dành thì giờ cho Cách Mạng đón nhận lời thú tội của vô số phạm nhân khác đang sắp hàng chờ xưng tội lâu nay vì chưa đi sâu sát vào thực tế nên đã bé cái lầm, đã oánh giá quá thấp, chưa đúng tầm cao vời vợi văn hóa ứng xử của Cách Mạng.

Tuyên ngôn: Công lý cho Đoàn Văn Vươn



Tuyên Ngôn Đoàn Văn Vươn - Xét rằng, trong vụ án Đoàn Văn Vươn, chính quyền huyện Tiên Lãng, Hải Phòng đã có nhiều sai phạm trong việc thực hiện ‘công vụ’, vi phạm nguyên tắc thượng tôn pháp luật và đi ngược lại lợi ích của người dân, 

Xét rằng, căn cứ truy tố Đoàn Văn Vươn cùng một số thân nhân về tội giết người thi hành công vụ, theo điểm d, Khoản 1, Điều 93, Bộ luật hình sự, và chống người thi hành công vụ, theo điểm d, Khoản 2, Điều 257, cùng bộ luật, là không thỏa đáng, do căn cứ này vi phạm nguyên tắc về tính hợp pháp của công vụ,

Xét rằng, hành vi chống trả của Đoàn Văn Vươn cùng một số thân nhân, xuất phát từ quyền tự vệ và quyền bảo vệ đối với tài sản của gia đình đã được gây dựng trong nhiều năm, là hệ quả của ‘công vụ’ sai pháp luật,

Xét rằng, phiên xử sơ thẩm của vụ án vào tháng Tư tới đây có thể sẽ không đảm bảo được tính khách quan, bởi cáo trạng không lột tả được bản chất sự việc, không làm rõ những chứng cứ và nguyên tắc xác định sự thật của vụ án, cùng nhiều bất cập khác,

Chúng ta, những người nhận thức rõ về các vấn đề trên, xướng lên bản Tuyên ngôn Công lý cho Đoàn Văn Vươn, nhằm nhắc nhở cơ quan xét xử (Tòa án Nhân dân TP. Hải Phòng), phải thực hiện xét xử công minh, tuân thủ các nguyên tắc xét xử của luật quốc gia và luật quốc tế, cùng các chuẩn mực nghề nghiệp khác. Cụ thể như sau: 

Theo Điều 130, Hiến pháp Việt Nam hiện hành, “Khi xét xử, Thẩm phán và Hội thẩm độc lập và chỉ tuân theo pháp luật.”

Theo Điều 10, Tuyên ngôn Phổ quát về Nhân quyền, 1948: “Ai cũng có quyền, trên căn bản hoàn toàn bình đẳng, được một toà án độc lập và vô tư xét xử một cách công khai và công bằng để phán xử về những quyền lợi và nghĩa vụ của mình, hay về những tội trạng hình sự mà mình bị cáo buộc.”

Theo Khoản 1, Điều 14, Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự & Chính trị, 1966, mà Việt Nam đã gia nhập và do đó có nghĩa vụ thực hiện: “Mọi người đều bình đẳng trước các toà án và cơ quan tài phán. Mọi người đều có quyền được xét xử công bằng và công khai bởi một toà án có thẩm quyền, độc lập, không thiên vị và được lập ra trên cơ sở pháp luật...”

Tuyên ngôn của chúng ta, những người yêu chuộng lẽ phải, không chỉ nhắc nhở, mà còn khuyến khích cơ quan xét xử hãy can đảm và thực hiện đúng vai trò quan tòa của mình, một cách độc lập và khách quan nhất có thể, trong việc phân định đâu là công lý.

Và vì thế, chúng ta ký tên vào bản tuyên ngôn này. 

Chúng ta hiểu rằng, sự hưởng ứng dù chỉ bằng một chữ ký, cũng có thể góp phần đáng kể để tạo nên một danh sách hàng vạn chữ ký nhằm làm mạnh mẽ thêm tinh thần của Đoàn Văn Vươn.

Chúng ta hiểu rằng, sự hưởng ứng dù chỉ bằng một chữ ký, cũng có thể góp phần làm cho bóng tối khiếp sợ, và lùi bước trước sự lan tỏa của ánh sáng.

Chúng ta hiểu rằng, mỗi chữ ký của chúng ta, sẽ góp phần làm lay động những người bàng quan, và từ chỗ bàng quan, họ trở thành những chiến hữu.

Chúng ta hiểu rằng, mỗi chữ ký của chúng ta, sẽ góp phần tạo nên sức mạnh lớn lao của lẽ phải, để làm bừng lên ánh sáng công lý cho Đoàn Văn Vươn.

*

DECLARATION: JUSTICE FOR DOAN VAN VUON

Whereas, in the legal case of Doan Van Vuon (name in Vietnamese: Đoàn Văn Vươn), the local authority of Tien Lang (Tiên Lãng) district, Hai Phong (Hải Phòng) has committed a great many wrongdoings in performing “official duty”, violating the principle of rule of law, acting against the interests of the people;

Whereas, the charge against Doan Van Vuon and his relatives with “murder of persons being on public duties” as stipulated by Point D, Clause 1, Article 93, and “resisting persons in the performance of their official duties” as stipulated by Point D, Clause 2, Article 257, the Penal Code of Vietnam, is wrongful, because this charge violates the requirements of the lawfulness of official duties;

Whereas, the resistance by Doan Van Vuon and his relatives, which is based on his right to self-defense and to protect his family’s long-acquired property, came as a result of the wrongful so-called “official duty”;

Whereas, the magistrate’s court in the coming April may not ensure objectivity, because the indictment has already failed to fully describe the case or to clarify evidence and principles as to verify truth regarding the case, and because of many other shortcomings;

We, those who are fully conscious of the above-mentioned issues, make this Declaration of Justice for Doan Van Vuon, with the purpose of warning the tribunal – the People’s Court of Hai Phong City – to judge rightly and to observe the principles of trial under national and international laws and other codes of conduct. 

This goes particularly as follows:

Under Article 30 of the current Vietnamese Constitution, “During trials, judges and people’s assessors are independent and subject only to the law.”

Under Article 10, the 1948 Universal Declaration of Human Rights, “Everyone is entitled in full equality to a fair and public hearing by an independent and impartial tribunal, in the determination of his rights and obligations and of any criminal charge against him.”

Under Clause 1, Article 14, the 1966 International Covenant on Civil and Political Rights, which Vietnam is a signatory and thus is obliged to implement, “All persons shall be equal before the courts and tribunals. (…) Everyone shall be entitled to a fair and public hearing by a competent, independent and impartial tribunal established by law.”

This Declaration of us, who are reason-loving, does not just warn but also encourage the tribunal to be courageous and to rightly implement its function of the judge, in the most possibly independent and objective way, to do justice.

And for these reasons, we sign on this Declaration.

We are aware that the support, even in the form of a signature only, can make substantial contribution to creating a list of thousands of signatures, thus uplifts Doan Van Vuon.

We are aware that the support, even in the form of a signature only, can help intimidate the dark into yielding to the light.

We are aware that each signature of us can help to stir the apathetic, and they will turn from apathy to sympathy to become our friends.

We are aware that each signature of us can contribute to the enormous power of the common sense, thus ignites the light of justice for Doan Van Vuon.

* * *

Doan Van Vuon, born in 1963, is a farmer in Tien Lang district, Hai Phong province. After serving in the army between 1981 and 1984, then learning at the Hanoi University of Agriculture, he started his own farming business in 1993 by leasing wetlands from the local authorities for fish and shrimp raising within a 14-year period. He also reclaimed land from the sea during his lease. 

In 1997 he requested for more land lease, and the request was approved, giving him right to use land for 14 years as from October 4, 1993, while under the 1993 Land Law, tenants are granted “land use right” for a period of 20 years. 

In 2007 and 2008, the local People’s Committee issued decisions to evict Vuon from his land. He certainly declined to vacate the fish farms, and this was the prologue for a tragedy. The Tien Lang shootout broke out in the morning of January 5, 2012, when Doan Van Vuon’s brothers, using improvised mines and muskets, resisted an eviction by local policemen and soldiers. No one was killed, but Vuon’s houses were destroyed and leveled to the ground. Vuon and his brother Quy were later detained and charged with “attempted murder”, a very serious crime under the Penal Code of Vietnam, for which one may be sentenced even to life imprisonment or capital punishment.

Local people said they are grateful to Vuon for his reclamation of land, which helped build their coastal community, while his 8-year-old daughter drowned in an accident in 2001. At the same time, Colonel Do Huu Ca, top leader of the local police force, said in an interview with the VnMedia news site that the eviction was “a splendid fight” that is “worthy of being brought to book.”

“I told our comrades (…) that this was not a military exercise, but there were actually many things to learn. [The eviction] was very interesting with the spectacular combination between local authorities, the army, the border police, so there is nothing to complain about.”

English version by Doan Trang

*
Đồng ký tên khởi xướng cho tuyên ngôn này:

Nhóm sinh viên Luật, TP. HCM: 

1. Nguyễn Trang Nhung, Sinh viên Luật, ĐH Luật TP. Hồ Chí Minh, lớp 4B Văn bằng 2 Chính quy, niên khóa 2011-2014

Quote yêu thích: "Ngay cả khi bạn không làm chính trị, chính trị sẽ đến với bạn." (Aung San Suu Kyi) 

2. Bùi Quang Viễn, Sinh viên Luật, ĐH Luật TP. Hồ Chí Minh, lớp 3B Văn bằng 2 Chính quy, niên khóa 2010-2013

Quote yêu thích: "Điều duy nhất giúp cái ác chiến thắng là những người tốt không làm gì cả." (Edmond Burke)

3. Phạm Lê Vương Các, Sinh viên Luật, ĐH Luật TP. Hồ Chí Minh, lớp AUF35 Văn bằng 1 Chính quy, niên khóa 2010-2014

Quote yêu thích: "Hạnh phúc trong tầm tay là biết chủ động dấn thân lựa chọn những khó khổ cho mình." (Phạm Lê Vương Các) 

Sài Gòn, 31/3/2013 

---

Hãy để tuyên ngôn này được truyền đi và tiếp sức! Và hãy hi vọng rằng nó sẽ tạo nên một làn sóng hưởng ứng mạnh mẽ để triệu gọi công lý trở về.

Trang ký tên tại: 

Danh sách ký tên được cập nhật lập tức tại:

Liên hệ với nhóm khởi xướng qua: 

Những thiệt thòi của giới trẻ VN hôm nay



Jeffrey Thai  (Danlambao) - Phác thảo chân dung của giới trẻ Việt Nam ngày hôm nay, người ta thấy hiện lên những đường nét của sự hoang mang, chán nản và mất định hướng. Họ không biết tin và nương tựa vào đâu, tin vào giá trị vĩnh hằng của những chân lý mà họ đã học được hay tin vào những giá trị thực tế đang thống trị xã hội và đang diễn ra trước mắt họ trong từng ngày giờ sống. Niềm tin sao hụt hẫng quá! Họ không biết nên sống như thế nào là đúng, bám chặt vào cái cũ hay theo đuổi cái mới mà phần lớn đến từ nước ngoài trong một không gian toàn cầu hóa. Đúng và sai sao nhập nhòa quá! Hiện giờ, họ không có quyền tự do để lựa chọn và quyết định số phận của mình. Nhưng ngay cả khi họ được trao ban cho những quyền đó, người ta cũng không chắc là họ có thực sự biết là mình nên lựa chọn gì và quyết định số phận của mình ra sao không. 

Vì sao lại là như thế?

Những giá trị đạo đức truyền thống vốn là căn bản chung cho mọi dân tộc ở mọi thời đại (như sự chân thật, lòng dũng cảm, đức vị tha...) hiện không còn chỗ đứng trong xã hội VN. Lên tiếng về sự suy thoái toàn diện ấy, ngay từ năm 1994, tức là khi chỉ đang ở giữa lưng chừng của con dốc xuống, nhà thơ Bùi Minh Quốc - một nhà thơ cộng sản - đã khái quát hóa chân dung xã hội ấy qua bài thơ "Bài thơ tháng Tám", trong đó có hai câu:
Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa,
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi.
Vâng! Đó là một xã hội ngập ngụa những bất công, phi lý và giả dối, trong đó, vị trí của cái thiện và cái ác đã bị hoán đổi hoàn toàn và lằn ranh giữa đúng và sai là vô cùng mong manh. 

Khi lớn lên và bắt đầu đối diện với một đời sống xã hội như thế, mỗi một người trẻ đều ngay lập tức thấy mình đang đứng ở một ngã ba đường. Ngã rẽ phải là ngã sống thiện lương theo những chuẩn mực đạo đức truyền thống (trung thực, dũng cảm, vị tha...), nhưng tiếc thay, đó lại là một ngõ cụt không lối thoát. Chọn lối ấy là một hình thức tự sát cá nhân mà những người trẻ có thể dự cảm trước được và do đó, chẳng dại gì chọn lấy nó. Ngã rẽ trái là sự lựa chọn duy nhất còn sót lại, cũng là ngã để sống còn. Chọn lối sống rẽ trái, những người trẻ sống theo dòng chảy của xã hội: giả dối đến tận cùng, đớn hèn đến bạc nhược và vô cảm, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình...

Không chỉ những người trẻ còn non nớt mới phải lựa chọn, ngay cả những bậc phụ huynh cũng buộc phải lựa chọn một trong hai con đường khi giáo dục con trẻ. Con đường thứ nhất là giáo dục đứa trẻ tất cả những gì tốt đẹp nhất để nó có thể trở thành một con người chân chính khi trưởng thành. Tuy nhiên, làm như thế cũng có nghĩa là họ dồn con mình vào tử lộ, khi biến chúng thành những con người lập dị và hoàn toàn lạc lõng trong một xã hội mà thực tế hoàn toàn đối lập. Những đứa trẻ ấy không thể sống còn và tồn tại được. Do đó, dẫu muốn hay không, họ phải chấp nhận thỏa hiệp để giáo dục con họ thành những phiên bản thu nhỏ của xã hội, để chúng có thể hội nhập và phất lên, dù rằng có thể sau này, họ phải ngán ngẫm, thậm chí lãnh chịu hậu quả, cho thành phẩm bất lương ấy mà mình đã tạo dựng nên. 

Chấp nhận chọn lối rẽ trái, được giáo dục từ gia đình để rẽ trái, giới trẻ bước vào đời với một tâm thế luôn bất an vì sự xung đột nội tâm mạnh mẽ giữa bản chất thiện lương bẩm sinh và những ứng xử thỏa hiệp phi lý để sinh tồn, theo như con đường mà mình đã chọn. Tâm thế bất an ấy chính là một trong những nguyên nhân lớn khiến giới trẻ cảm thấy hoang mang, chán nản và mất định hướng. Người ta chỉ có thể định hình được cho mình một lý tưởng sống, một mục đích lớn cho đời sống, khi những nhận thức và suy nghĩ cá nhân mà mình cho là đúng đắn được sự hỗ trợ đồng điệu và có bệ phóng thăng hoa từ hiện thực xã hội. Một hiện thực hoàn toàn trái ngược, tất nhiên, đã làm cho giới trẻ hụt hẫng và buông xuôi mọi nỗ lực, để rồi bị cuốn theo mọi thứ có vẻ ngoài lấp lánh và bị gói gọn vào những điều vụn vặt và nhảm nhí, vốn là thiên hướng tự nhiên của những con người "bé nhỏ" với những tâm hồn rất "nhỏ". 

Thực ra, giới trẻ ngày hôm nay quan tâm những gì? Xã hội ư? Đất nước ư? Dân tộc ư? Lý tưởng sống ư? Đó là những câu trả lời khôi hài, vì chúng là những khái niệm lớn, thậm chí là quá lớn đối với họ. Giới trẻ ngày hôm nay chỉ quan tâm đến những gì lấp lánh, giật gân, vụn vặt và nhảm nhí, càng nhảm nhí càng tốt. Hành động họ tôn sùng một cách dữ dội, gần như điên cuồng các thần tượng của mình, nhất là các thần tượng nước ngoài, nếu xét kỹ, là một hành động vô thức nhằm khỏa lấp sự trống rỗng của các giá trị bản thân, và là một sự bám víu tuyệt vọng vào bất kỳ một giá trị ngoại thân nào mà họ nghĩ là hùng vĩ và có thật, và họ khát khao mơ ước. Đó là một hành động rất đáng tội nghiệp, vì một người có chút ít lòng tự trọng về bản thân mình sẽ không bao giờ ứng xử như thế. 

Việc giới trẻ sa đà vào những điều vụn vặt và nhảm nhí là một hệ quả tất nhiên khi mà chân lý và các giá trị lớn đã phá sản, không còn hiện hữu nữa. Trong bối cảnh xã hội VN hiện tại, khi mà sự giả dối đã thực sự lên ngôi, thật khó cho bất kỳ một chân lý hay một giá trị lớn nào có thể tồn tại và đứng vững, duy trì được niềm tin ở con người. Làm sao có thể tin được bất kỳ điều gì lớn lao khi mà bản thân sự trung thực đã trở thành một điều hoàn toàn xa lạ, nếu không muốn nói là quái dị trong đời sống. Trong một xã hội giả trá ở mọi lãnh vực, mọi ngành, mọi nghề, từ trên xuống dưới, từ trái sang phải như thế, kẻ sống trung thực há chẳng giống như một quái nhân lắm sao. 

Không tin được vào những điều lớn lao, thôi thì đọc, biết, nhìn và tin vào những điều vụn vặt vậy. Âu đó cũng là một cứu cánh, một sự cứu rỗi. Những điều vụn vặt vốn chỉ mang những ý nghĩ vụn vặt, vì thế chẳng có gì để phải suy nghĩ nhiều, để phải hụt hẫng nhiều. Xét theo ý nghĩa đó, những điều nhảm nhí càng tốt hơn nữa, càng nhảm nhí, càng tốt. Có thể thấy rất rõ một sự ngưỡng mộ và quan tâm rất lớn ở giới trẻ hiện nay đối với những gì nhảm nhí. Họ thích đọc, xem, nghe và bàn về những điều nhảm nhí, về những nhân vật nhảm nhí, về tất cả những gì nhảm nhí. Họ đã tạo dựng nên cho chính bản thân họ ấn tượng về một thế hệ trẻ nhảm nhí, và từ đó, vô hình trung, hình thành nên một "cặp đôi hoàn hảo": Một thế hệ trẻ nhảm nhí "song ca" cùng một xã hội nhảm nhí.

Giới trẻ ngày hôm nay, cho dù có nhận thức hay không nhận thức được về sự nhảm nhí của mình, qua phân tích như trên, chỉ là thành phẩm của xã hội. Mà đã là thành phẩm thì ta không thể nào đổ trút hết mọi trách nhiệm lên họ được, vì trước khi thành phẩm ra đời luôn phải hiện diện một chu trình sản xuất đóng vai trò quyết định. Xã hội (song hành cùng giáo dục) chính là cái chu trình sản xuất ấy. Chính chúng phải gánh trách nhiệm cho những thành phẩm méo mó này, cũng đồng nghĩa với những thiệt thòi to lớn mà giới trẻ phải hứng chịu. Cái điều tồi tệ nhất mà cái xã hội ấy đặt để cho họ chính là ở chỗ: Họ không có quyền phản kháng và vùng vẫy. Trật tự xã hội đã được thiết kế một cách rất chặt chẽ để định vị họ ở vị trí của những kẻ phục tùng tuyệt đối. Họ không có quyền lựa chọn hay quyết định một điều gì cả, cho dù ngay cả đối với số phận của họ, chứ đừng nói gì đến xã hội hay quốc gia. Nói một cách tổng thể, họ không có tự do ngoại tại - thứ tự do có thể được định nghĩa như là "sự tự do chọn lựa, tự do sinh hoạt, tự do hành động về phương diện chính trị và xã hội, nhằm thỏa mãn sở thích cá nhân". 

Để chuẩn bị cho giới trẻ trở thành những kẻ tuân thủ tuyệt đối khi gia nhập vào xã hội, ngay khi còn ở nhà trường, nền giáo dục đã tước đoạt ở họ một điều vô cùng quí giá: Đó là ý thức về tự do, mà cụ thể hơn là tự do nội tại. Tự do nội tại là trạng thái thoát khoải mọi sự ràng buộc và áp đặt, con người làm chủ bản thân trong tất cả mọi cảm xúc, suy nghĩ và hành động của mình. Khái niệm tự do nội tại là một khái niệm mặc nhiên và phổ biến ở mọi xã hội và học đường phương Tây. Bằng cách này hay bằng cách khác, giới trẻ luôn được tạo điều kiện để tiếp cận và lĩnh hội nó. Chính ý thức về tự do nội tại này giúp giới trẻ định hình nên được chân dung của bản thân mình, của cuộc sống mình, và của cả thân phận mình. Nó chính là công cụ giúp cho họ có thể giải phóng mình ra khỏi mọi bi kịch đặt để lên số phận, khỏi mọi sự sợ hãi cố hữu của bản năng con người, từ đó tự định đoạt số phận mình theo chiều hướng mà mình nghĩ là tốt nhất. 

Thiếu vắng sự tự do nội tại này, những con người trẻ sẽ phát triển còi cọc và khiếm khuyết về mặt tinh thần và trí tuệ, họ không có khả năng để hướng đến những điều vĩ mô, mà sa đà và ngày càng lún sâu hơn vào những điều vi mô, mà giới trẻ VN hiện thời là một minh chứng sống và thuyết phục. Trong suốt những năm tháng ở nhà trường của giới trẻ, nền giáo dục VN không làm gì khác ngoài việc hướng dẫn và xem xét những gì họ được quyền nghĩ và được quyền nói, cũng như gieo trồng trong họ một ý thức bất di, bất dịch rằng số phận của họ, cũng như của toàn dân tộc, đã có những nhà lãnh đạo cấp cao lo, họ không phải bận tâm làm gì. 

Nơi nào không có tự do, giả trá sẽ phát sinh. Thay vì được giáo dục ý thức về tự do, giới trẻ đã được tập làm quen với những điều giả trá từ rất sớm. Những sự thật lịch sử giả trá, những huyền thoại giả trá, và cả những anh hùng giả trá đã được tạo dựng nên một cách công phu và kỹ lưỡng để đưa giới trẻ vào một cơn mê mịt mù về ý thức hệ cộng sản. Ở trong ý thức hệ ấy, họ được đào tạo để trở thành những con thiêu thân phục tùng vô điều kiện, mà cứu cánh là những ánh đèn sáng lóa. Những con thiêu thân này luôn chết trước khi chạm được vào ánh đèn ấy, cũng như họ sẽ chẳng bao giờ có dịp để được chiêm ngưỡng cái được gọi là "thiên đường cộng sản". Thiên đường ấy chưa hề bao giờ có thật.

Việc giết chết ý thức về tự do này ở giới trẻ trong học đường bằng một nền giáo dục phi nhân bản chính là nguyên nhân lớn nhất tạo dựng nên một thế hệ trẻ VN "khuyết tật" như ngày hôm nay. Tuổi trẻ là tiền đồ của đất nước. Những thiệt thòi to lớn của giới trẻ VN ngày hôm nay cũng chính là những thiệt thòi to lớn của cả một dân tộc. Lịch sử rồi sẽ phán quyết điều đó. 

30/03/2013


Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013

Đoàn Văn Vươn "thương cho" Lương Thanh Nghị !?


Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Ngày 10/1/2012, trả lời câu hỏi của phóng viên đề nghị cho biết, phản ứng của hộ gia đình ông Đoàn Văn Vươn trước việc ngày 5/1/2012, đầm ao cá và nhà cửa của ông tại xã Vinh Quang Huyện Tiên Lãng bị đoàn cưỡng chế xâm nhập bất hợp pháp nổ súng bắn nhà, dùng xe xúc ủi sập tại khu vực cống Rộp xã Vinh Quang, huyện Tiêng Lãng, TP. Hải Phòng, người phát ngôn hộ gia đình: Ông Đoàn Văn Vươn cho biết: 

“Sáng ngày 5 /1/2012, Trong lúc gia đình đang sinh hoạt bình thường,chăm sóc canh tác ao cá vườn cây trong khu vực đất cải tạo bãi bồi từ đất biển hợp pháp của gia đình thì bổng nhiên bị một đoàn cưỡng chế hằng trăm người trang bị vũ khí tấn công bắn nát nhà cửa sau đó dùng xe ủi sập căn nhà 2 tầng”. 

Phát ngôn viên Đoàn Văn Vươn
Đây là vụ việc hết sức nghiêm trọng, vi phạm chủ quyền của gia đình hộ ông đối với đất đai khai phá còn hiệu lực Pháp Luật, đe dọa tính mạng và gây thiệt hại tài sản của hộ ông, một nông dân Việt Nam. 

Hành động này đã vi phạm nghiêm trọng các nguyên tắc của luật pháp Quốc Gia, thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản theo luật Đất Đai, hướng dẫn giải quyết các vấn đề trên đất bãi bồi khai phá giữa người nông dân và nhà nước, trái với tinh thần tuyên bố sống và làm việc theo Hiến Pháp và Pháp Lụât, xử lý của các bên theo chiều hướng tôn trọng dân chủ . 

Hộ Đoàn Văn Vươn chúng tôi kiên quyết phản đối, yêu cầu phía Huyện Tiên Lãng, TP. Hải Phòng điều tra, xử lý nghiêm hành động sai trái và vô nhân đạo nói trên, bồi thường thiệt hại cho hộ Đoàn Văn Vươn chúng tôi . 

Ngày 12/1/2012, đại diện hộ ông Đoàn Văn Vươn đã gặp đại diện Huyện Tiên Lãng tại Hải Phòng trao “công hàm phản đối” việc làm nói trên của phía Huyện Tiên Lãng. 

Ngày 25/3, trả lời câu hỏi của phóng viên đề nghị cho biết, phản ứng của Việt Nam trước việc ngày 20/3/2013, một tàu cá của ngư dân tỉnh Quảng Ngãi bị tàu Trung Quốc truy đuổi và nổ súng bắn cháy cabin tại khu vực thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị cho biết: 

Phát ngôn viên Lương Thanh Nghị
Ngày 20/3/2013, tàu cá mang số hiệu QNg 96382 TS của ngư dân tỉnh Quảng Ngãi trong lúc đang hoạt động nghề cá bình thường tại ngư trường truyền thống thuộc khu vực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam đã bị tàu Trung Quốc truy đuổi và nổ súng bắn cháy cabin. 

Đây là vụ việc hết sức nghiêm trọng, vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, đe dọa tính mạng và gây thiệt hại tài sản của ngư dân Việt Nam. 

Hành động này đã vi phạm nghiêm trọng các nguyên tắc của luật pháp quốc tế, thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc, trái với tinh thần Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC). 

Việt Nam kiên quyết phản đối, yêu cầu phía Trung Quốc điều tra, xử lý nghiêm hành động sai trái và vô nhân đạo nói trên, bồi thường thiệt hại cho ngư dân Việt Nam. 

Ngày 25/03/2013, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại Sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao công hàm phản đối việc làm nói trên của phía Trung Quốc. 

Chúng ta có thấy giống nhau không ? Nhưng xử lý lại khác nhau ! Vui ! Hài hước thiệt ! 

Tháng tư lừa dối!



Thất Lĩnh (Danlambao) - Trong tháng 4 có hai ngày đặc biệt là ngày 1.4 (cá tháng tư) và ngày 30.4. Hai ngày này hoàn toàn khác biệt, nhưng với nhiều người lại rất giống nhau, đó là ngày của sự lừa dối! Tôi sinh ra tại miền Tây sông nước sau 30.4.1975. Tôi nhắc đến nơi tôi sinh ra với dụng ý rằng phần lớn người miền Tây thật thà, chân chất và dễ tin. Tôi cũng nằm trong số những con người ngây thơ và dễ tin ấy. Câu chuyện tôi kể ra đây chứng minh cho điều đó. Số là trong xóm tôi có một ông theo Việt Minh tập kết ra Bắc. Có lẽ sau 1975, ông đã gần 50 tuổi và chỉ học lớp 2 nên không được làm quan chức gì ráo dù có huân chương kháng chiến hạng nhất.

Do có nhiều thời gian rảnh rỗi nên ông thường tụ tập những đồng chí đã từng sống và chiến đấu trong bưng biền nhậu nhẹt hằng ngày. Khi thì ông thui một con chó. Máu sống làm tiết canh, phần còn lại chế biến đủ bảy món. Khi thì ông nước con cá lóc thơm lựng uống với ba xị đế. Nói chung là thời điểm đó, tôi chừng 11 hay 12 tuổi, nhìn thấy hình ảnh ông và những đồng đội cũ “ngồi chén chú chén anh” tôi rất khoái nên xáp lại ngồi hóng chuyện. Ông kể biết bao nhiêu chiến tích oai hùng và lừng lẫy của ông và lực lượng Việt Minh sau này đổi tên thành cộng sản Việt Nam. Qua lời ông kể, người lính quân lực Việt Nam Cộng Hòa và Quân đội Mỹ là những kẻ xấu xa và khát máu. Bọn ngụy quân, ngụy quyền.

Từ lúc lên lớp 7, tôi chú ý nhiều đến môn giáo dục công dân. Tôi thích môn học này. Năm tôi lên lớp 9 hay lớp 10 thì khối XHCN toàn thế giới sụp đổ. Trong đầu óc của tuổi thiếu niên lúc đó, tôi không xem đó là quan trọng. Nhưng trong nhiều tiết học giáo dục công dân, cô giáo tôi khẳng định: có rất nhiều con đường tiến lên XHCN. Nước Nga sụp đổ vì đi sai đường, Việt Nam chúng ta sẽ đi lối khác và sẽ thành công. Tôi vốn dễ tin nên tin tuyệt đối vào điều cô giảng dạy. Tôi cũng tin tuyệt đối chế độ Tư Bản là chế độ người bóc lột người, XHCN là chế độ xã hội lý tưởng và bình đẳng.

Có lần một bạn trong lớp đã đứng dậy hỏi cô trong giờ học: “thưa cô vì sao chế độ XHCN ở Việt Nam mình là công bằng, ưu việt mà người đạp xe lôi (một loại xe thồ ở miền Tây) ngồi phía trước còng lưng đạp, người ngồi sau giống như ông bà chủ vậy?”.

Cô trả lời gì đó tôi không nhớ nhưng tất cả chúng tôi đều không có câu trả lời thỏa mãn. Dù vậy, tôi vẫn tin XNCH là tốt đẹp. Rồi tôi rời quê nhà về Sài Gòn học đại học. Tôi được học môn Lịch sử Đảng. Dĩ nhiên, tôi nghe được những điều tốt về Bác Hồ về đảng cộng sản Việt Nam. Một lần, đột nhiên một bạn học của tôi đứng lên hỏi thầy phụ trách bộ môn: “thưa thầy, vì sao đảng ta quá tốt mà những người phạm tội tham nhũng đều là đảng viên cộng sản chứ không phải người bình thường. Đặc biệt, số lượng phạm tội ngày càng tăng lên???!” Thầy trả lời gì đó tôi nghe cũng không rõ nhưng tụi sinh viên chúng tôi cũng không có câu trả lời thỏa mãn. Nhưng tôi vẫn tin XNCN là chế độ tốt.

Thời gian cứ thế trôi đi. Tôi tình cờ nghe một người thầy nói chuyện với bạn trong căn tin trường vào giờ tan học: Trong chiến tranh Việt Nam, Liên Xô và Trung Quốc yểm trợ cho miền Bắc Việt Nam từ vũ khí, lương thực đến chuyên gia quân sự cấp cao. Mục đích là muốn học thuyết cộng sản bám rễ và lan truyền ở Đông Nam Á. Không có sự hỗ trợ này sức mấy miền Bắc cộng sản chiếm được miền Nam tư bản. Câu chuyện vô tình nghe được gợi trong tôi lòng tò mò và khám phá. Không thể tìm được từ sách vở trong thư viện, thì tôi hỏi người lớn, và lùng tìm trên internet.

Nhiều người đã cho tôi biết rằng: cộng sản Bắc Việt đã dùng chiêu bài dân tộc để xâm chiếm miền Nam tư bản. Họ tuyên truyền miền Nam rước voi về dày mã tổ nhưng bản thân họ cũng rước Liên Xô và Trung Quốc về giày xéo quê hương. Nhưng kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc. Thằng thắng thì mạnh miệng nói mình là anh hùng, thằng thua phải chịu nhục. Cộng sản thắng nhưng cách cư xử với kẻ thua cuộc thật đáng hổ thẹn. Những binh sĩ VNCH được nhốt chung với tù hình sự. Họ bị đánh đập, bỏ đói và chà đạp một cách tồi tệ nhất. Họ đối xử với người anh em, đồng bào của họ còn thua súc vật.

Sự cai trị khắc nghiệt của cộng sản đã khiến hàng triệu con người vượt biển tìm chốn tự do. Biết bao sinh linh bỏ mạng qua những cuộc vượt thoát ấy. Vậy mà Cộng sản nguyền rủa những người ra đi là bọn phản bội và bán nước.

Câu chuyện đó làm tôi chú ý hơn đến thực tế cuộc sống. Tôi nhận ra rõ ràng không có công lý và bình đẳng trong xã hội này. Quan chức càng ngày càng giàu lên nhờ bòn rút của người dân, người nông dân bị tước đoạt đất đai nên nghèo càng nghèo hơn, công nhân làm kiệt sức mà chỉ nhận đồng lương rẻ mạt. Con quan chức thì trước sau gì cũng được cơ cấu vào bộ máy quản lý đất nước, còn dân đen thì biết thân kiếm ăn ở chổ khác.

Dưới sự quản lý của cộng sản, con gái đi tha hương kiếm cơm bằng cách lấy chồng què quặt, bệnh tật ở nước ngoài. Tỷ lệ nghiện ngập ma túy trong giới trẻ được xếp vào loại đứng đầu thế giới. Đáng nói hơn, tệ nạn giết người dã man thì không đất nước nào bì kịp. Con giết cha mẹ, vợ giết chồng, chồng giết vợ, hay giết người vì những lý do vớ vẩn đang gia tăng đến đáng sợ. Tôi nghĩ lại chẳng lẽ cái XHCN lý tưởng mà tôi đang sống là thế này sao? Tôi tỉnh ngộ và khẳng định: tôi đang sống trong một đất nước độc tài và bất công.

Nhưng lãnh đạo cộng sản thì luôn nói xã hội Việt Nam đang tốt đẹp. Sự lừa dối này bắt đầu từ miền Bắc từ năm 1930, và ở khắp Việt Nam ngày 30.4.1975. Từ đó, cứ mỗi khi tháng Tư về, tôi lại nhũ thầm: tháng tư lừa dối lại đến với đất nước mến yêu của tôi.

Tôi buồn nhưng tôi hy vọng. Bởi vì, sự lừa dối sẽ không bao giờ có thể tồn tại dài lâu. Và cũng bởi vì, người dân đang mạnh dạn đứng lên vượt qua sợ hãi để đi tìm sự thật của công lý và bình đẳng. Họ sẽ đòi lại nhân quyền, cái quyền cơ bản đã mất đi trên đất nước mến yêu này đã nhiều năm rồi.

Hiến pháp bị hiếp dâm nên gọi tắt là Hiếp pháp?



Phương Bích - Từ ngữ trong xã hội bây giờ thay đổi nhiều quá. Bây giờ Hiến pháp biến thành “hiếp pháp” rồi đấy. Bảo thằng đánh máy ở báo này lỗi còn tạm nghe được, đằng này ba bốn thằng đánh máy ở mấy báo khác nhau, lại cùng phạm một lỗi đánh máy thì tài thật Hay là từ điển tiếng Việt thay đổi thật, mà chả bố cáo cho thiên hạ biết?

Dân mạng bảo chả phải lỗi đâu, mà là chuyện bấy lâu nay, Hiến pháp nuớc ta bị “hiếp” đâu có lạ gì? Không thể gọi đây là lỗi thằng đánh máy được. 

Lại nữa, lâu rồi người ta thắc mắc, không biết cái cụm từ: “Quân đội ta trung với nước , hiếu với dân...” hóa phép thành “trung với đảng” từ bao giờ? Dân mình quả là vô tư và ngây thơ quá, bị “hiếp” từ lúc nào mà không biết. 

Tết đến, đơn giản là cả nước mừng xuân. Đảng viên mừng đảng thì cứ mừng, sao lại bắt cả thiên hạ mừng theo là thế nào? Không muốn mà cứ phải theo, thì rõ là bị “hiếp” chứ còn gì? 

Một anh bảo: nếu quân đội phải trung với đảng, vậy đổi tên là quân đội của đảng, bỏ chữ nhân dân đi. 

Ừ! Quả là nghe thế thấy điêu thật. Quân đội nhân dân thì trung với đảng. Báo nhân dân nhưng lại là cơ quan ngôn luận của đảng. Ủy ban nhân dân thì “thằng” dân vào đó cứ rón ra rón rén như thằng đầy tớ. 

Em đề nghị lần sửa đổi Hiếp pháp này, nên thay một loạt danh từ, bỏ tất cả chữ nhân dân đi ạ, giả béng lại cho “chúng nó”. 





Dân với đảng - ai phản động?



Charlie Nguyễn (Danlambao) - Từ phản động đã trở thành ngôn từ đầy uy hiếp trong xã hội Việt Nam; ai mà bị kết án phản động thì đời coi như tàn lụi. Gần đây chúng ta thấy từ phản động được sử dụng rất nhiều trong các chương trình tin tức trên TV và các báo lề đảng. Chính phủ VN không những chỉ nói thôi, nhưng năm ngoái còn ra cả quyết định truy tố Danlambao và một vài trang mạng khác là phản động. Những nhà đấu tranh dân chủ đều bị kết án là phản động. Thiết tưởng chúng ta nên phân tích phản động là gì, và qua đó tái xác định ai thực sự là thành phần phản động.
Tự điển định nghĩa thế này: "Phản động có nghĩa là một hay nhiều động thái của một hoặc một số phần tử, tổ chức, phản kháng lại một quy luật xã hội đã và đang được tồn tại một cách hợp lý." Theo định nghĩa này, một quy luật xã hội đã và đang được tồn tại một cách hợp lý là gì? Và chúng ta phải nên hiểu nó như thế nào? 

Một xã hội không thể tồn tại, và tồn tại lâu dài nếu nó không được đặt trên nền tảng đạo đức. Hầu hết các quốc gia trên thế giới cho người dân được tự do thờ phượng, không phân biệt tôn giáo, vì tôn giáo là nền tảng đạo đức luân lý đã được đúc kết từ ngàn năm qua của nhân loại. Ý thức được điều đó, những nước CS vô thần cũng quảng cáo đạo đức - đạo đức cách mạng, ví dụ đạo đức Hồ Chí Minh ở VN chẳng hạn. Đạo đức Hồ Chí Minh có được coi là đạo đức không? Đấy không phải là mục đích của bài viết này. Thế đạo đức theo sự hiểu biết của hầu hết con người trên quả đất này là gì? 

Herbert McCabe, giáo sư Triết học, trong tác phẩm “What is Ethics all about?” (Herbert McCabe, Corpus Books, 1969) đã khởi đầu tác phẩm bằng một chương với đề tài “Ethics as Love” - Đạo đức như tình yêu; Đạo đức là tình yêu. Tác giả đã dành cả một chương và là chương đầu tiên bởi vì tình yêu thương là nền tảng của đạo đức nhân loại. Sống đạo đức là sống yêu thương. Trong yêu thương chúng ta sống cho người khác - đối tượng thương yêu, và chỉ trong yêu thương chúng ta quyết định và hành động cho lợi ích của đối tượng yêu thương mà chúng ta chọn. Là một công dân, đối tượng yêu thương là Tổ quốc Dân tộc chứ không phải cá nhân mình, hoặc một tổ chức đảng phái nào. Mỗi người chúng ta đều có bổn phận và trách nhiệm bảo vệ xây dựng đất nước, tiếp tục truyền thống cha ông chúng ta để lại từ ngàn năm - xây dựng một nước VN vững mạnh, hiên ngang sánh vai cùng các nước bạn trên toàn Thế giới. Nói tóm lại, yêu Tổ quốc Dân tộc là quy luật xã hội đã, đang, và sẽ mãi mãi được tồn tại một cách hợp lý. 

Như thế, phản động là phản kháng lại tình yêu Tổ quốc Dân tộc, là đi ngược lại sự phát triển cho lợi ích của dân tộc. 

Những nhà đấu tranh dân chủ, và những trang mạng như DanlambaoBoxitvn... có phản động không? Theo định nghĩa và phân tích trên chúng ta có thể khẳng định là không. Không những không phản động, các nhà dân chủ còn là những người yêu nước, yêu dân tộc, họ đáng được khâm phục bởi vì họ can đảm đấu tranh trước bầy lang sói cho quyền được sống những giá trị nhân phẩm căn bản của 90 triệu dân. Vì sao những người sáng lập các trang mạng lại phải tốn công sức làm những chuyện “ăn cơm nhà đi vác ngà voi” thế này nếu không phải vì tình yêu thương Tổ quốc Dân tộc. Phải nói là các trang báo mạng và nhiều bloggers đã làm nền tảng cho nhân dân được tiếp cận với sự thật, với thế giới mà bao năm qua họ chưa được nghe, được thấy; ta có thể ví sự kiện này như một cuộc giải phóng để “người mù được thấy, kẻ câm điếc được nghe nói.” Tại sao chính phủ lại kết án họ là phản động? Phải chăng chính phủ đang sợ hãi vì cuối cùng nhân dân đã có cơ hội để thấy sự thật – điều mà đảng đã ra sức bưng bít che đậy từ bao thập niên qua. 

Còn đảng CSVN thì sao? Để chứng tỏ lòng yêu Tổ quốc Dân tộc, là người dân chúng ta có quyền đòi hỏi đảng, bộ phận lãnh đạo tối cao của đất nước những điều cơ bản – bảo vệ chủ quyền lãnh thổ; bảo vệ tài sản Quốc gia; bảo vệ nhân dân và tài sản của nhân dân. Trong thực tế chúng ta thấy những gì? 

Vinashin, một công ty kếch xù do chính phủ đẻ ra, ngốn 4.5 tỷ dollars, đưa nền kinh tế VN đến kiệt quệ. Số tiền đó đi đâu, với mục đích gì? Đây là việc phá hại nghiêm trọng tài sản của đất nước. 

Khai thác tài nguyên đất nước bừa bãi bất chấp lời can ngăn phản đối của các nhân sĩ, chuyên gia kỹ thuật, và các vị lãnh đạo lão thành quan tâm đến địa thế chiến lược của đất nước. Những việc làm này chắc chắn không phải vì lợi ích Tổ quốc Dân tộc. 

Khắp mọi nơi trên đất nước VN, đi đến đâu cũng nghe thấy dân đòi đất. Người dân phải ăn chực nằm chờ ở các ban ngành để khiếu kiện, rồi cũng chẳng đi đến đâu. Chính phủ là để lo cho dân, vậy chính phủ ở đâu, làm gì? Tại sao người dân phải khốn khổ trong một xã hội với hơn “bốn ngàn năm Văn Hiến” như thế này? Đáng hổ thẹn với Tiền nhân, đất nước của mình mà tại sao dân phải sống như những người nô lệ. 

Khi TT Nguyễn Tấn Dũng lên ngôi, toàn dân nô nức hy vọng đảng diệt tham nhũng. Sau 6 năm tham nhũng nhiều hơn và tinh vi hơn trước nhiều, đến độ đảng phải thành lập Ban Nội chính để trụ trì việc chống tham nhũng. Chống tham nhũng sao được khi cán bộ của đảng từ trên xuống dưới đều chấm mút. Nhân dân ngày càng khổ hơn. Cứ đến các bệnh viện mà xem người nằm la liệt – một phòng cả chục cái giường, hai người một giường đối đầu với nhau. Cứ về các làng quê mà xem, trẻ em không có giấy bút đến trường, có những lớp học không có tấm tôn che đầu. Sau bao thập niên dưới sự lãnh đạo của đảng, xem ra đời sống nhân dân chẳng khá hơn thời Pháp thuộc là bao. 

Không thể kể hết ra ở đây những chuyện phá nước hại dân, đi ngược lại lợi ích dân tộc của đảng. Xin đưa ra một vài dẫn dụ cụ thể để chứng minh những hành vi ích kỷ với mục đích tư lợi của đảng CS. Họ không làm gì cho dân tộc ngoài xiềng xích gông cùm những người không cùng chính kiến; họ ăn chia tài nguyên đất nước với nhau; họ tước đi quyền sống tự do của nhân dân; họ phủ nhận nền tảng thương yêu - cội nguồn của đời sống nhân loại. Nhân dân có quá nhiều dữ kiện để chứng minh đảng CS là tổ chức của những người phản động. 

Trong cuộc phỏng vấn với BBC, ông Lý Quang Diệu khi được hỏi về VN, ông xua tay: “Thôi, quên họ đi, tôi đã nói với họ quá nhiều rồi.” Thật là ê hề nhục nhã. Một lãnh tụ tài ba của thế giới như ông Lý Quang Diệu, sau bao nhiệt tâm góp ý giúp đỡ cũng phải lắc đầu. Đất nước VN đang mang một căn bệnh nghặt nghèo, một thứ cancer CS; chỉ còn cách chữa duy nhất là chấp nhận một cuộc giải phẫu sinh-tử xóa đảng, làm lại từ đầu. 

Kính thưa đồng bào quốc dân, đảng CS đã vi phạm quy luật xã hội bất di bất dịch của Dân tộc Việt Nam là yêu Tổ quốc Đồng bào. Đảng CSVN hiện giờ là một tổ chức phản động của dân tộc Việt Nam.