Vũ Đông Hà (Danlambao) - Anh Nguyễn Đắc Kiên - dân tộc này, đất nước này vui mừng được biết thêm một nhà báo thẳng bút, một công dân Việt Nam yêu-nước-can-đảm, một tù nhân lương tâm, người tù dự bị của 87 triệu tù nhân Việt Nam của nhà tù cộng sản:
nếu
một ngày tôi phải vào tù,
"Tôi sống ở Việt Nam từ nhỏ, làm báo từ năm 2006 đến giờ. Tôi nhận thức được hệ quả sẽ đến với tôi... nhưng tôi khẳng định tôi viết bài này, cũng như những bài khác trên blog,hoàn toàn do mệnh lệnh đạo đức của tôi..." Đó là lời phát biểu của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên trả lời phỏng vấn BBC (1).
Trong một
thời gian ngắn ngủi, tên gọi Nguyễn Đắc Kiên, bài viết Vài lời với TBT
ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng của
anh đã lan truyền khắp thế giới mạng. Trong một xã hội nặng mùi xin cho và
nhiều đường lạn lách, người ta cảm phục những lời bút thép của anh "Tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố
như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như
thế. Tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do
ngôn luận, tự do tư tưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được
nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản
của các ông ban cho, nên các ông cũng không có quyền tước đoạt hay phán xét
nó..."
Tác giả
Trần Quốc Việt đã viết "anh Nguyễn Đắc
Kiên đã cứu danh dự chung cho các nhà báo Việt Nam dưới chế độ toàn trị dù cái giá
anh trả là bị đuổi việc, là tương lai bấp bênh đang chờ anh và gia đình." (2)
Một bạn đọc
với nick Sinh Viên Cũ của thôn Danlambao viết về anh: "Anh không ở trong làng báo nô lệ, nhưng
anh mãi mãi ở trong lòng những người dân chân chính, anh là người dám dũng cảm
nói lên sự thật, dũng cảm đứng thẳng lưng, anh đã nghe lời mẹ dặn, anh là Phùng Quán thứ 2 của dân tộc
này."
Những lời
lẽ tốt đẹp nhất đã gửi đến anh dù anh đã viết: "Tôi không muốn là anh hùng, không muốn
là thần tượng. Nước ta đã có nhiều anh hùng, nhiều thánh thần quá rồi. Tôi sợ. Tôi chỉ nghĩ rằng, khi
đất nước ta có tự do, dân chủ, các bạn sẽ thấy rằng, các bài viết của tôi là rất bình thường, nó thật sự
bình thường, không có gì to tát cả."
Anh nói
đúng mà không... đúng. Khi đất nước của chúng ta có tự do, dân chủ thì các bài
viết của anh không những bình thường mà có thể không còn cần thiết. Lúc đó làm
gì còn một kẻ cầm quyền khinh khỉnh lên giọng với nhân dân một cách mất dạy,
xấc láo nhưng lú lẫn: "Vừa rồi đã có
các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vào được là suy thoái tư tưởng chính trị,
đạo đức, lối sống chứ gì nữa. Xem ai có tư tưởng là muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp
không, phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không?
Muốn ‘tam quyền phân lập’ không? Hả? Muốn ‘phi chính trị hóa quân đội’
không?.."
Bởi vậy,
ngay lúc này, trong lúc bóng đêm độc tài và bóng ma độc ác đang bao phủ và nỗi
sợ hãi vẫn đang là cái bóng đêm ngày của từng người, những gì anh viết thật
hiếm quý và cần thiết đến dường nào. Đất nước này cần biết bao những con người "bình thường" như anh để có thể nói được như anh rằng mình sống và
hành động "hoàn toàn do
mệnh lệnh đạo đức"của chính mình.
Anh chỉ
nói: Tôi sợ. Và dừng ở đó. Xin được
hiểu nỗi sợ của anh: Đó là nỗi "sợ" không làm được theo
tiếng gọi của lương tâm mà anh gọi là mệnh lệnh của đạo đức. Đó là nỗi "sợ" của một con người Tự do, khao khát Tự do mà không được tự do nói, tự do sống, tự do để con tim khao
khát, tự do làm người ngay thẳng như bài thơ anh làm vào ngày 9 tháng 12 năm
trước để tặng những người Việt Nam biểu tình yêu nước (3):
nếu
một ngày tôi phải vào tù,
tôi
muốn được vào nhà tù Cộng sản,
ở nơi
đó tôi gặp những người ngay,
ở nơi
đó đồng loại tôi đang sống.
nếu
một ngày tôi phải vào tù,
tôi
muốn được vào nhà tù Cộng sản,
ở nơi
đó giam giữ Tự do,
giam
giữ những trái tim khao khát Sống.
nếu
một ngày tôi phải vào tù,
tôi
muốn được vào nhà tù Cộng sản,
ở nơi
đó giam giữ những nhà thơ,
giam
giữ kẻ ngủ hoang để thức tỉnh muôn đồng bào vô thức.
bắt
nhà thơ giam vào trong ngục tối,
là mở
ra ngàn thiên thể Tự do.
bắt Tự
do giam vào trong ngục tối,
là mở
ra ngàn thơ tứ Con người.
nếu
một ngày tôi phải vào tù,
thì
chắc chắn là nhà tù Cộng sản,
bởi vì
tôi khao khát Tự do.
N.Đ.K,
09/12/12
Anh Nguyễn Đắc Kiên - dân tộc này, đất
nước này vui mừng được biết thêm một nhà báo thẳng bút, một công dân Việt Nam
yêu-nước-can-đảm, một tù nhân lương tâm, người tù dự bị của 87 triệu tù nhân
Việt Nam của nhà tù cộng sản:
nếu
một ngày tôi phải vào tù,
thì
chắc chắn là nhà tù Cộng sản...
Cám ơn anh! Một người đang có rất nhiều...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét